Khôi tía (Ardisia silvestris Pit.) là loài dược liệu có giá trị y học cao nhưng đang đứng trước nguy cơ suy giảm quần thể nghiêm trọng và được xếp hạng Sắp nguy cấp (VU) trong Sách Đỏ Việt Nam (2007). Mặc dù phương pháp giâm hom đã được áp dụng, song vẫn thiếu các thông số kỹ thuật định lượng về loại hom và chế độ xử lý kích thích ra rễ. Nghiên cứu này được thực hiện nhằm xác lập quy trình nhân giống tối ưu tại Khu Dự trữ Sinh quyển miền Tây Nghệ An thông qua việc đánh giá sự tương tác giữa ba nhân tố, gồm vị trí lấy hom, nồng độ chế phẩm Roots 90 và thời gian xử lý. Kết quả thực nghiệm xác định công thức hiệu quả nhất là sử dụng hom giữa (bánh tẻ), xử lý với nồng độ 10 mL L⁻¹ trong 2,5 giờ, cho tỷ lệ bật chồi và ra rễ lần lượt đạt 95% và 89%. Đặc biệt, nghiên cứu cũng khẳng định khả năng tái sinh cao trên toàn bộ thân cây. Kết quả này cung cấp giải pháp kỹ thuật tin cậy nhằm chủ động nguồn giống, mở ra triển vọng phát triển vùng nguyên liệu dưới tán rừng, gắn bảo tồn đa dạng sinh học...
Khôi tía (Ardisia silvestris Pit.) là loài dược liệu có giá trị y học cao nhưng đang đứng trước nguy cơ suy giảm quần thể nghiêm trọng và được xếp hạng Sắp nguy cấp (VU) trong Sách Đỏ Việt Nam (2007). Mặc dù phương pháp giâm hom đã được áp dụng, song vẫn thiếu các thông số kỹ thuật định lượng về loại hom và chế độ xử lý kích thích ra rễ. Nghiên cứu này được thực hiện nhằm xác lập quy trình nhân giống tối ưu tại Khu Dự trữ Sinh quyển miền Tây Nghệ An thông qua việc đánh giá sự tương tác giữa ba nhân tố, gồm vị trí lấy hom, nồng độ chế phẩm Roots 90 và thời gian xử lý. Kết quả thực nghiệm xác định công thức hiệu quả nhất là sử dụng hom giữa (bánh tẻ), xử lý với nồng độ 10 mL L⁻¹ trong 2,5 giờ, cho tỷ lệ bật chồi và ra rễ lần lượt đạt 95% và 89%. Đặc biệt, nghiên cứu cũng khẳng định khả năng tái sinh cao trên toàn bộ thân cây. Kết quả này cung cấp giải pháp kỹ thuật tin cậy nhằm chủ động nguồn giống, mở ra triển vọng phát triển vùng nguyên liệu dưới tán rừng, gắn bảo tồn đa dạng sinh học với sinh kế bền vững.