Bài viết phân tích tư liệu địa bạ triều Nguyễn của các làng xã Vạn Lại, An Lạc và Long Sùng (nay thuộc xã Thuận Minh, tỉnh Thanh Hóa), được lập vào các năm Minh Mệnh 13 (1832) và Minh Mệnh 15 (1834). Đây là khu vực thuộc “quý hương” của nhà Lê, được xem là vùng đất “căn bản” của chính quyền Lê - Trịnh trước đó, chịu tác động sâu sắc của những biến động chính trị - xã hội trong giai đoạn chuyển tiếp từ cuối Lê sang đầu Nguyễn. Trên cơ sở xử lý độc lập và chuẩn hóa hệ thống tư liệu địa bạ, kết hợp các phương pháp nghiên cứu lịch sử cùng thống kê - so sánh, bài viết tập trung làm rõ một số phương diện cơ bản của làng xã Thuận Minh đầu thế kỷ XIX, bao gồm quy mô đơn vị làng xã, tổ chức bộ máy hành chính và thực trạng sở hữu, phân bố ruộng đất. Qua đó, nghiên cứu góp phần tái hiện diện mạo kinh tế - xã hội của làng xã Thuận Minh trong những thập niên đầu triều Nguyễn dưới thời vua Minh Mệnh, đồng thời bổ sung tư liệu và cách tiếp cận cho nghiên cứu lịch sử làng xã và quản lý ruộng đất ở...
Bài viết phân tích tư liệu địa bạ triều Nguyễn của các làng xã Vạn Lại, An Lạc và Long Sùng (nay thuộc xã Thuận Minh, tỉnh Thanh Hóa), được lập vào các năm Minh Mệnh 13 (1832) và Minh Mệnh 15 (1834). Đây là khu vực thuộc “quý hương” của nhà Lê, được xem là vùng đất “căn bản” của chính quyền Lê - Trịnh trước đó, chịu tác động sâu sắc của những biến động chính trị - xã hội trong giai đoạn chuyển tiếp từ cuối Lê sang đầu Nguyễn. Trên cơ sở xử lý độc lập và chuẩn hóa hệ thống tư liệu địa bạ, kết hợp các phương pháp nghiên cứu lịch sử cùng thống kê - so sánh, bài viết tập trung làm rõ một số phương diện cơ bản của làng xã Thuận Minh đầu thế kỷ XIX, bao gồm quy mô đơn vị làng xã, tổ chức bộ máy hành chính và thực trạng sở hữu, phân bố ruộng đất. Qua đó, nghiên cứu góp phần tái hiện diện mạo kinh tế - xã hội của làng xã Thuận Minh trong những thập niên đầu triều Nguyễn dưới thời vua Minh Mệnh, đồng thời bổ sung tư liệu và cách tiếp cận cho nghiên cứu lịch sử làng xã và quản lý ruộng đất ở Thanh Hóa nói riêng và Việt Nam nói chung.